கரன்

நிலையுள்ளவன் ஓர் அரக்கன்

Karan

Tamil Wiktionary

கரன்
  1. நிலையுள்ளவன்
  2. ஓர் அரக்கன்

Winslow (1862)

கரன் (karaṉ) — noun
  1. A Rakshasa the brother of Ravana, ஓரிராக்கதன். WIls. p. 271. KHARA.

Tamil Moli Akarathi (1928)

கரன் (karaṉ)
  1. அழிவுடையோன், ஓரரக்கன்
கரன் (karaṉ)
  1. ஓர்வகையவுணன்

Tamil Lexicon (Univ. of Madras, 1924-1936)

கரன் (karaṉ) — noun
  1. Firm, steady person; நிலையுள்ளவன். கரந்தெங்கும் பரந்துளன் இவையுண்ட கரனே (திவ். திருவாய். 1, 1, 10)
  2. A cousin of Rāvaṇa, a powerful Rākṣasa, slain by Rāma during his (Rāma's) stay in the Taṇṭakāraṇiyam; இராமனால் தண்டகாரணியத்திற் கொல்லப்பட்ட ஓர் அரக்கன். (கம்பரா. கரன்வதைப்.)

IndoWordNet

கரன் — noun
  1. ஒரு வகை மலையாடு

பெண்செம்மறிஆடு பெண்செம்மறியாடு